Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Tình Yêu Cuộc Sống Trong Vội Vàng Của Xuân Diệu | Văn Mẫu

Tình Yêu Cuộc Sống Trong Vội Vàng Của Xuân Diệu | Văn Mẫu

(Soạn văn lớp 11): Em hãy cảm nhận tình yêu cuộc sống của Xuân Diệu qua hai khổ thơ đầu bài thơ Vội vàng

Đề bài: Tình Yêu Cuộc Sống Trong Vội Vàng Của Xuân Diệu 

BÀI LÀM

Nhà thơ Xuân Diệu được coi là nhà thơ mới nhất trong phong trào Thơ mới. Thơ của ông dồi dào khát khao giao cảm với đời. Đến với bài thơ “Vội vàng”, bài thơ thể hiện một nhân sinh quan mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, thể hiện tình yêu cuộc sống của Xuân Diệu được bộc lộ mãnh liệt. Đặc biệt, khổ thơ đầu của bài thơ vừa mang đến những ước muốn của tác giả, vừa làm nổi bật bức tranh thiên đường trên mặt đất. Thiên đường là ở ngay trên mặt đất, gắn bó và sống hết mình với cuộc sống thực tại đầy tươi vui này, nó bộc lộ niềm ham sống, tận hưởng đến vô biên và tuyệt tích của thiên nhiên.

Tình yêu cuộc sống thể hiện qua khát vọng phi thường. Đoạn thơ mở đầu bằng bốn câu thơ ngũ ngôn chứa đựng những khát vọng mãnh liệt và táo bạo của thi nhân:

“Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Loading...

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi”

Điệp ngữ ‘tôi muốn” được nhắc lại hai làn, cùng với đó là hai động từ mạnh “tắt”, “buộc” đã làm nổi bật khao khát của nhà thơ. “Nắng” và “gió” là những hiện tượng của tự nhiên, nó đã mang trong mình những quy luật riêng mà con người không thể thay đổi được. Xuân Diệu có khao khát tắt nắng, buộc gió để chế ngự thiên nhiên, muốn đi ngược lại với những quy luật của muôn đời. Ông muốn vĩnh cửu hóa những hiện tượng ấy, giữ lại màu hoa cho “màu đừng nhạt mất”, để sắc hương còn nguyên vẹn “cho hương đừng bay đi”. Đó là khát vọng chiếm đoạt quyền năng của tạo hóa để buộc hương hoa tươi thắm mãi trên đời. Ngông cuồng hơn cả là nhà thơ muốn vũ trụ ngừng quay, thời gian ngừng lại để thi nhân được tận hưởng những phút giây tuổi trẻ của mình. Bởi vì nhà thơ sợ tuổi trẻ “chẳng hai lần thắm lại”. Cuộc sống trong Xuân Diệu là một cuộc sống đầy màu sắc, hương thơm, ngọn nguồn của những ước mơ phi thường ấy xuất phát chính từ tình yêu cuộc đời thiết tha, cháy bỏng của tác giả.

Tình yêu cuộc sống của tác giả thể hiện qua bức tranh thiên nhiên rực rỡ sắc màu:

“Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

…”

Với cặp mắt xanh non biết rờn, Xuân Diệu nhìn cuộc sống như một thế giới thật nên thơ, thật đáng yêu, đáng sống, đáng say, đáng đắm mình trong đó. Chất họa và chất nhạc hội tụ đầy đủ trong thơ để vẽ nên một bức tranh thiên đường trên mặt đất.

Đó là một thế giới rực rỡ sắc màu với tuần tháng mật, đồng nội xanh rì, cành tơ phơ phất, của tháng giêng…Cảnh vật đều hiện lên có đôi có cặp. Đó là một thế giới rộn rã âm thanh. Điệp ngữ “này đây” được nhắc lại nhiều lần, là từ chỉ, Xuân Diệu như đang đứng trước bức tranh và liệt kê cho ta thấy vẻ đẹp tươi non, nõn nà của mùa xuân, thiên đường ngay giữa cuộc sống quanh ta. Thiên nhiên như một bữa tiệc trần gian đầy những thực đơn quyến rũ: ở đó có cảnh ong đưa bướm lượn, tình tứ và ngọt ngào như tuần tháng mật, màu hoa trở nên thắm sắc, ngát hương ở đồng nội xanh rì, cây cối nảy lộc đâm chồi với những lá tươi non, tình tứ phất phơ. Điểm vào phong cảnh ấy là tiếng hót đắm say của loài chim yến anh, tạo nên khúc tình si say đắm lòng người. Cặp mắt của Xuân Diệu còn mang đến cho người đọc một nguồn năng lượng mới từ mùa xuân:

“Và này đây anh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa”

Ánh sáng buổi sớm mai như phát ra từ cặp mắt đẹp vô cùng của nàng công chúa bình minh, nàng vừa tỉnh giấc nồng trong suốt một đêm. Chính ánh sáng ấy đã tưới lên cảnh vật, làm cho bức tranh thiên nhiên giống như một nguồn nhựa sống chảy dào dạt xung quanh con người.

Xuân Diệu đã kết lại bức tranh mùa xuân bằng một câu thơ đầy gợi cảm “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Đây là hình ảnh độc đáo, được coi như nhãn tự của đoạn thơ. Trong thế giới đầy xuân sắc và tình tứ của Xuân Diệu, đó là chuẩn mực cái đẹp.

Tất cả những cảnh vật rất đỗi bình dị, thân quen của cuộc sống đời thường đã trở nên sống động và rạo rực. Hai câu thơ cuối là tâm trạng của nhân vật trữ tình”

“Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa

Tôi đang chờ nắng hạ mới hoài xuân”

Đã phân tách nhà thơ thành hai nửa, nửa sung sướng nửa vội vàng, tâm trạng sung sướng là tâm trạng hạnh phúc, lạc quan và yêu đời. Còn vội vàng là tâm trạng nuối tiếc, nhà thơ sợ tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới. Xuân Diệu ý thức được về sự trôi chảy của thời gian, luôn muốn níu giữ những phút giây hiện tại và bên cạnh tiếng reo vui, bao giờ cũng là tiếng thở dài tiếc nuối đầy khắc khoải.

Đoạn thơ đã để lại dấu ấn nghệ thuật sâu sắc: thể thơ tự do, sử dụng nhiều điệp ngữ, ngôn ngữ thơ chọn lọc, tạo nên một đoạn thơ mang đậm chất riêng của Xuân Diệu.

>> XEM THÊM: Cảm Nhận Về Thời Gian Trong Vội Vàng

>> XEM THÊM: Phân Tích Khổ Đầu Bài Vội Vàng

Tình Yêu Cuộc Sống Trong Vội Vàng Của Xuân Diệu | Văn Mẫu
5 (100%) 1 vote
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh

 (Soạn văn lớp 11): phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh Đề …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *