Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / soạn bài đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

soạn bài đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

(Soạn văn lớp 11): Em hãy soạn bài đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

Đề bài: Em hãy soạn bài đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử (Ngữ văn lớp 11)

BÀI LÀM

Câu 1:

Nét đẹp của phong cảnh:

  • “Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên/Vườn ai mướt quá xanh như ngọc/Lá trúc che ngang mặt chữ điền”: khung cảnh thiên nhiên được gợi ra có màu sắc, hình ảnh chân thực, giản dị, mộc mạc và vô cùng gần gũi. Một khu vườn tràn đầy sức sống được tác giả gợi ra: có nắng sớm, màu xanh của lá. “Nắng mới” gợi lên sự tinh khôi của những vạt nắng đầu tiên trong một ngày. “Cau” là loài cây thân cao, nếu so với cả khu vườn, đây là là loài cây đón nhận ánh nắng mặt trời đầu tiên. Khu vườn tràn trề nhựa sống được tác giả gợi ra, mang nét đẹp tinh khôi, đầy sự sống. Từ “mướt” gợi lên một màu xanh mơn mởn, đầy sức sống.
  • Phong cảnh được gợi ra vừa có màu sắc, vừa được miêu tả chân thực, mộc mạc mà vẫn gợi ra những sự sống của cảnh vật đang được ươm mầm, đang phát triển sinh sôi.
  • Tâm trạng của tác giả: ở ngay câu thơ đầu tiên, tác giả đã tự đặt ra một câu hỏi tu từ “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?” Đây có thể là câu hỏi mang âm điệu trách móc, cũng có thể là âm điệu của sự tiếc nuối, khi nhân vât trữ tình chưa thể có một chuyến đi về thăm thôn Vĩ Dạ như bản thân hằng mong ước. Sự nuối tiếc ở đây là có cơ sở, bởi vì nếu nhắc đến hoàn cảnh sáng tác bài thơ, tác giả đang phải vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo quoái ái, mà bản thân tác giả lại có một “mối tình” đặc biệt với thôn Vĩ Da, cho nên sự nuối tiếc là một điều tất nhiên khó tránh khỏi.

Câu 2:

Loading...

Hình ảnh gió, mây, sông, trăng trong khổ thơ thứ 2 gợi lên rất nhiều cảm xúc. “Gió” và “mây” thường là những sự vật gắn bó và đi liền với nhau. Nhưng ở đây, lại là “Gió theo lối gió, mây đường mây”, nghĩa là một thứ lại xuôi về một ngả, không mối liên hệ, không sự ràng buộc, còn gợi lên sự chia cắt. Câu hỏi tu từ lại được đặt ra:

‘Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?”

“Sông trăng” khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh một dòng sông đầy ánh trăng. Trăng luôn là một hình ảnh được đưa đến nhiều trong thơ ca, như một người bạn tri âm tri kỉ của con người. Nhưng không gian, sự vật mà nhà thơ Hàn Mặc Tử gợi ra lại rợn ngợp ánh trăng, mở ra một ước vọng như muốn níu giữ, bám víu. Hình ảnh ‘Thuyền” chở “trăng” vừa thực mà cũng vừa ảo, khó để người ta phân định. Đối với tác giả, trăng không còn để chỉ riêng nỗi khát vọng, mà còn là sự gửi gắm vào đó biết bao nỗi niềm, của nỗi lo lắng, mặc cảm về bản thân.

Câu 3:

Nhà thơ bộc lộ tâm sự của mình một cách rất thầm kín:

“Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra”

Giọng thơ như gấp gáp, khẩn khoản, đã hướng đến một hình bóng cụ thể. Qua đó, ta có thể cảm nhân được niềm khao khát của tác giả đang trở nên mãnh liệt, Hình ảnh “em” vừa thực mà vừa ảo, trở về trong tiềm thức của tác giả qua màu trắng của những vạt áo dài tinh khôi xứ Huế. Hình ảnh mà chỉ hiện hữu trong giấc mộng dài của nhân vật trữ tình.

Chút hoài nghi trong câu thơ “Ai biết tình ai có đậm đà?” lại thể hiện niềm tha thiết đối với cuộc đời. Tiếng “ai” gợi nên nỗi sầu mênh mang, nỗi khát vọng không thôi hướng về tình người. Đó là khát khao chính đáng của tác giả, luôn mong muốn được sẻ chia, được thấu cảm, nhưng lại luôn phải sống trong nỗi cô đơn.

Câu 4:

Nhà thơ Hàn Mặc Tử đã khéo léo trong việc sử dụng các hình ảnh biểu hiện nội tâm sâu sắc, đồng thời sử dụng bút pháp gợi tả, ngôn ngữ tinh tế, giàu liên tưởng.

soạn bài đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh

 (Soạn văn lớp 11): phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh Đề …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *