Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du

soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du

(Soạn văn lớp 9): Em hãy soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du

Đề bài: soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du

BÀI LÀM

Câu 1:

(*) Những chi tiết gợi lên đặc điểm riêng của mùa xuân:

Loading...

– “Con én đưa thoi”, “thiều quang”, “cỏ non xanh”, “cành lê trắng”…

=> Mùa xuân được gợi lên qua hình ảnh những cánh én đã bắt đầu chao lượn, ánh sáng xanh của mùa xuân đã bắt đầu, sắc trắng của hoa lê điểm xuyến trên nền xanh của cỏ bạt ngàn…tất cả gợi lên một bức tranh xuân có ánh sáng, có màu sắc, đường nét… Những hình cảnh cụ thể, đặc trưng riêng của mùa xuân đã được tác giả gợi ra, khí trời trong trẻo, cảnh vật nên thơ trữ tình.

(*) Nguyễn Du đã sử dụng bút pháp miêu tả ước lệ, thể hiện một cảm nhận tinh tế, sử dụng những từ ngữ đắt giá để làm nổi bật bức tranh xuân đầy ánh sáng, màu sắc. Từ “rợn” miêu tả màu xanh của cỏ non, gợi nên trước mắt người đọc như của một phông nền, mà màu chủ đạo là màu cỏ non, trải dài tới tận cuối chân trời, không gian rợn ngợp màu xanh đầy sức sống ấy. Từ “điểm” thể hiện một nét chấm phá trên phông nền của cỏ non, đặc tả được sắc trắng tinh khôi, nổi bật của hoa lê. Tác giả dùng từ ngữ miêu tả rất đắt giá, chỉ qua hai từ trên đã có thể vẽ ra một bức tranh xuân thật đẹp.

Câu 2:

(*) Những từ gợi lên không khí lễ hội: “gần xa nô nức”, “dập dìu”, “nêm”, “ngổn ngang”…Những từ đó đã góp phần miêu tả không khí lễ hội vô cùng nô nức, nhộp nhịp, đông người đến.

(*) Thông qua buối du xuân của chị em Thúy Kiều, tác giả đã khắc họa hình ảnh một lễ hội truyền thống xa xưa của dân tộc ta, đó là tết Thanh minh. Lễ Hội truyền thống ấy, thể hiện niềm thương nhớ của những người ở lại, luôn khắc sâu công lao của ông bà tổ tiên đi trước. lễ hội này chính là biểu hiện của truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.

Câu 3:

(*) Cảnh vật, không khí mùa xuân trong 6 câu thơ cuối có sự khác biệt so với những câu thơ đầu: Trong lễ hội, không khi náo nức bao nhiêu thì khi hội tàn, không khí buồn và hiu quạnh bấy nhiêu. Khung cảnh thiên nhiên ở 6 câu thơ cuối được miêu tả “thanh thanh”, “nho nhỏ” gợi ra không gian cảnh vật hắt hiu, đượm buồn. Về thời gian, tác giả đã miêu tả vào lúc chiều tà. Khung cảnh buổi chiều luôn gợi ra cho con người ta nhiều tâm trạng nhất trong một ngày.

(*)Và đúng như nghê thuật mà tác giả Nguyễn Du đã sử dụng điêu luyện “tả cảnh ngụ tình”, lấy thiên nhiên để miêu tả tâm trạng con người. Thiên nhiên buồn, ảm đạm là thế, cũng như chính tâm trạng của con người lúc bấy giờ. Tâm trạng của chị em Thúy Kiều nao nao, mang nỗi buồn sầu không giải thích được. Tác giả đã sử dụng từ “thơ thẩn” để miêu tả tâm trạng của chị em Thúy Kiều khi hội tàn ra về. Đó như ẩn chứa sự tiếc nuối về một không khí hội vui tươi đã qua, thể hiện tâm trạng buồn, từ “nao nao” cũng gợi một tâm trạng buồn, day dứt một nỗi niềm nào đó, như dự báo một cuộc gặp định mệnh giữ Kiều và mộ Đạm Tiên, cũng chính là dự cảm về những biến cố sắp xảy đến với gia đình Kiều.

=> Cảnh thiên nhiên được miêu tả đượm buồn, mang sự thưa thớt, ảm đạm. Đúng như Nguyễn Du từng nói “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Có thể, là do tâm trạng con người đang hụt hẫng khi hội tàn, cũng là tâm trạng như đang có dự cảm về một biến cố sắp ập đến, nên đã có sự dao động về tâm trạng, một nỗi buồn khó lột tả hết được thành lời. Và cảnh vật cũng đã nhuốm màu tâm trạng. Khung cảnh thiên nhiên và tâm trạng con người như có sự đồng điệu, người buồn, cảnh cũng nhuốm màu đau thương, chẳng còn mang nhiều sự sống, ánh sáng như khổ thơ đầu nữa.

 

 

soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

cảm nhận về đoạn trích cảnh ngày xuân của nguyễn du

(Soạn văn lớp 9): Em hãy cảm nhận về đoạn trích cảnh ngày xuân của …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *