Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Nhà Thơ Đỗ Phủ

Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Nhà Thơ Đỗ Phủ

Đề bài: Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Nhà Thơ Đỗ Phủ

BÀI LÀM

Đỗ Phủ là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc. Ông là một nhà thơ tài năng, nhân cách cao thượng được mệnh danh là thi thánh. Ông đã để lại một khối lượng thơ lớn trong kho tàng thơ ca Trung Quốc, đặc biệt thành công với thơ đường luật. Thu hứng là một bài thơ hay nằm trong chùm thơ thu tám bài của Đỗ Phủ. Bài thơ khắc họa khung cảnh mùa thu lạnh lẽo, hắt hiu đồng thời cũng thể hiện nỗi niềm thế sự và tình yêu quê hương sâu sắc của nhà thơ.

>> Xem thêm: Phân Tích Khổ Thơ Đầu Tiên Bài Thơ Đây Mùa Thu Tới

“Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm,
Vu sơn, Vu giáp khí tiêu sâm.
Giang gian ba làng kiêm thiên dũng,
Tái thượng phong vân tiếp địa âm.
Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ
Cô chu nhất hệ cố viên tâm.
Hàn y xứ xứ thồi đao xích,
Bạch Đế thành cao cấp mộ châm.”

Bài thơ thu hứng được sáng tác theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật. Mở đầu bài thơ với hai câu đề, nhà thơ đã gợi lên một khung cảnh thu buồn hiu hắt:

Loading...

“ Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm,
Vu sơn, Vu giáp khí tiêu sâm”

(Lác đác rừng phong hạt móc sa,
Ngàn non hiu hắt, khí thu lòa.)

Nhà thơ Đỗ Phủ bắt đầu bức tranh thu với những nét vẽ đầu tiên là khung cảnh núi rừng thu đất Qùy Châu. Hình ảnh “phong thụ lâm” hiện lên thật “điêu thương” bởi sương giá. Hiện lên trong mắt người đọc là cả môt rừng thông già nua, xơ xác, tiêu điều đang bị che phủ bởi màn sương dày. Núi Vu, kèm Vu cũng góp vào bức tranh ấy những ngọn núi hiu hắt, nhạt nhòa. Chỉ với hai câu thơ ngắn, mà bức tranh thu hiện lên có chiều cao của núi non, chiều rộng của rừng thông những lại không hùng vĩ, đầy sức sống mà thật ảm đạm đến tang thương.

Tiếp tục miêu tả cảnh sắc mùa thu nơi Qùy Châu ảm đạm, Đỗ Phủ mang vào trang thơ những cơn gió, những đợt sóng và mây trời âm u:

“Giang gian ba làng kiêm thiên dũng,
Tái thượng phong vân tiếp địa âm.”

(Lưng trời sóng rợn lòng sông thẳm,
Mặt đất mây đùn cửa ải xa.)

Nhà thơ phòng tầm mắt ra xa, những cơn gió lồng lồng ập tới kéo theo những đợt sóng vọt lên tận lưng trời. Câu thơ gợi lên từng lớp sóng cứ nói tiếp xô nhau mà vọt lên thật cao. Không chỉ có vậy, những đám mây đen như sà xuống mặt đất âm u. Hình ảnh thơ “phong vân tiếp địa âm” cho người đọc cảm giác như mây kia như chạm xuống cả mặt đất tạo nên một khung cảnh u ám, trầm uất đến rợn ngợp. Nhà thơ đã dùng nghệ thuật đối độc đáo trong hai câu thơ trên với hình ảnh sóng vọt lên tận lưng trời từ dưới lên trên cao đối với hình ảnh thơ mây sà xuông mặt đất từ cao xuống dưới thấp. Nghệ thuật đối giúp thể hiện sự chuyển động mạnh mẽ, dữ dội của thiên nhiên mùa thu.

Trong cái khung cảnh mùa thu ảm đạm, trầm buồn ấy, nhà thơ đã trải lòng mình lên không gian, cảnh sắc mùa thu với nỗi nhớ quê hương da diết:

“Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ
Cô chu nhất hệ cố viên tâm.”

(Khóm cúc tuôn thêm dòng lệ cũ,
Con thuyền buộc chặt mối tình nhà.)

Câu thơ gợi lên hình ảnh hoa cúc nở hoa nhưng hề vui tươi rực rỡ mà lại mang đến một nỗi buồn sâu thẳm trong trái tim người thi sĩ tha hương. Hai từ “nhật lệ” trong câu thơ gợi lên những giọt nước mắt buồn sâu kín khó lòng giãi bày, tâm sự của Đô Phủ. Bên cạnh cúc nở hoa thì hình ảnh thơ “cô chu” với con thuyền hiện lên thật cô đơn càng làm nỗi buồn trong trái tim nhà thơ thêm chan chứa. Con thuyền lẻ loi, đơn độc ấy đã buộc mãi một tấm lòng nhớ thương của Đỗ Phủ nơi vườn cũ xưa. Hình ảnh cúc, thuyền càng gợi lên nỗi nhớ nhà của thi nhân. Bởi thế cảnh vật mùa thu hiện lên cũng thê lương, hiu hắt. Tình và cảnh trong câu thơ như hòa quện với nhau. Cảnh cũng buồn như hiểu được nỗi sầu của người con xa xứ. Đúng như Nguyễn Du đã từng viết “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

bai tho thu hung

Nỗi nhớ quê hương trong tâm trí nhà thơ càng trở lên da diết, khôn nguôi hơn, được thể hiện sâu sắc trong hai câu thơ cuối:

“Hàn y xứ xứ thồi đao xích,
Bạch Đế thành cao cấp mộ châm.”

(Lạnh lùng giục kẻ tay dao thước,
Thành Bạch, chày vang bóng ác tà.)

Cảnh sắc mùa thu hiện lên ảm đạm, tiêu điều là thế, còn con người Qùy Châu vẫn tất bật với cuộc sống hàng ngày nơi đây. Nhà thơ cảm nhận được người người đang rộn ràng may áo rét “tay dao thước”. Đỗ Phủ lắng tai nghe cả tiếng chày đập áo người ta chuẩn bị cho mùa giá lạnh sắp tới. Nhà nhà, người người vẫn trong không khí sinh hoạt rộn ràng để có một mùa đông ấm áp, còn trái tim lạnh giá của thi nhân đang cần hơi ấm nồng nàn của quê hương. Câu thơ gợi lên sự đối lập giữa cuộc sống sinh hoạt bên ngoài và lòng người. Không khí cuộc sống bên ngoài thì đang khẩn trương, hối hả, còn nhà thơ thì nhớ thương quê hương mình da diết. Hình ảnh thơ tiếng chày đập áo càng dồn dập giống như tiếng lòng của nhà thơ cũng đang xôn xao một nỗi niềm nhớ quê.

Bài thơ Thu hứng của Đỗ Phủ chỉ với tám câu thơ ngắn gọn, hình ảnh thơ độc đáo đã vé nên một bức tranh thu Qùy Châu tiêu điều, ảm đạm đến thê lương. Đồng thời bài thơ cũng khắc họa thành công nỗi nhớ quê hương da diết, khôn nguôi trong trài tim người thi sĩ tha hương. Bài thơ cũng đã thức tỉnh nỗi niềm nhớ thương, sâu lắng trong trái tim những người con xa xứ.

>> Xem thêm: Phân Tích Bài Thơ Sang Thu Của Hữu Thỉnh

Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Nhà Thơ Đỗ Phủ
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

Giải Thích Câu Nói Có Tài Mà Không Có Đức Là Người Vô Dụng

Đề bài: Giải Thích Câu Nói Có Tài Mà Không Có Đức Là Người Vô …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *