Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em | Văn Mẫu THPT

Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em | Văn Mẫu THPT

Đề bài: Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em | Văn Mẫu THPT

BÀI LÀM

Khi tôi nhận thức được nỗi buồn sâu sắc đến như thế nào, nỗi đau mất mát như thế nào thì ông của tôi đã không còn nữa. Người gắn với tuổi thơ của tôi , gắn với những câu chuyện, đôi câu đối, chuyện cười, những câu chuyện cổ tích mãi mãi chỉ còn ùa về trong kí ức non nớt của một đứa trẻ. Ông tôi đã mãi mãi ra đi như thế, nhưng những kí ức về ông sẽ in hằn sâu trong tôi một nỗi buồn không tên.

>> Xem thêm: Kể Lại Một Kỷ Niệm Đáng Nhớ Về Thầy Cô Giáo

Tôi không nghĩ ông tôi lại ra đi một cách không ngờ tới như thế, đôi mắt buồn của ông nụ cười hiền hậu và bước đi chậm rãi khiến cho tôi mỗi lần nhắc nhớ lại đều nước mắt lưng tròng. Chỉ trách lúc ấy tôi còn quá bé, tôi chỉ sợ hãi rằng ông không còn ở bên chúng tôi nữa nhưng tới bây giờ, khi thực sự đã hiểu mọi chuyện, trải qua nhiều biến cố tôi mới thấy điều khiến tôi thấy buồn nhất chính là mất đi một người thân, mất đi một người đã cho tôi niềm tin, cho tôi niềm vui , và cho tôi cả một tuổi thơ.

Từ khi còn là một đứa trẻ, và cho đến khi ông mãi mãi ra đi, ông vẫn vậy, chẳng thể già đi, cũng chẳng thấy già đi, Ông tuổi còn trẻ nhưng mái tóc đã bạc phơ, nụ cười móm mém vì bao năm lao động vất vả đã khiến khuôn mặt ấy già đi so với sức vóc và tuổi tác của mình. Ông là người nhân hậu và thương yêu cháu của mình, chính vì vậy, những đứa cháu vẫn rất thích quấn quýt bên ông, nghe ông bà kể chuyện, những buổi trưa hè có nắng nóng đến bao nhiêu, cũng không thể nào dập tắt nỗi hứng khởi khi ông bắt đầu có chuyện.

Loading...

Ông hiền lành và bao dung đến lạ. Mặc dù ông đôi lúc húng hắng mắng bọn tôi nghịch ngợm, hay mắng bọn tôi không chịu ngủ trưa để đi tắm sông, nhưng mỗi lúc như vậy, đôi mắt tinh nghịch của bọn tôi khiến ông không thể nào không cười xòa rồi tha thứ, còn dúi tay vào đầu hay đôi khi cốc mấy cái trên đầu rồi bỏ ra sau vườn.

Ông có nhiều tài lẻ lắm nên mấy đứa cháu ai cũng thích chơi và quấn lấy ông. Tôi nhớ từ nhỏ những trò xích đu tự chế luôn là chủ đề bàn tán của bọn trẻ chúng tôi. Ông dùng dây thừng và ván cũ để làm thành xích đu, mỗi lần ngồi lên , chắc nịch, ông đứng từ đằng sau đẩy cho chúng tôi rồi những tiếng cười vọng mãi từ sáng đến tối. CHúng tôi chỉ mong nhanh tới trung thu, khi tất cả bọn trẻ trong xóm có đèn mới , được mua từ những cửa hàng thì ông tôi đã sáng chế ra những chiếc đèn ông sao tuyệt đẹp. Đặt nến trong chiếc đèn với giấy “bờ lia” trắng, đấy là cách ông tôi gọi những tờ giấy A3. Vậy là cứ đến tối trung thu, xúng xính trong quần áo, chúng tôi lại cầm chiếc đèn trên tay đi khắp xóm. Ông còn làm nhiều rổ rá bé xinh xinh, đôi khi chỉ thấy ông cặm cụi với dây mây với tre nứa, những chiếc rổ rá xinh đẹp trở thành những dụng cụ thiết yếu trong gia đình.

Tết đến là dịp bọn tôi chẳng bao giờ chịu chạy theo với trẻ con trong xóm bởi vì chỉ chăm chăm ở nhà để bảo ông gói cho bánh ít. Nhà có ba chị em, em trai tôi là đứa được cưng nhất, mỗi khi gói bánh tét thì ba chị em lại không thể ngăn nổi sự tò mò và vui mừng của mình. Chỉ chờ có thể cho tới khi luộc nồi bánh lên, chờ đến nửa đêm thì gật gù ngủ, và thế là sáng mai, khi biết mình đã bỏ lỡ, bọn tôi lại dậy và chạy tung tăng tìm cho ra cái bánh mà đã làm dấu từ trước. Tôi vẫn còn nhớ trước một năm ông tôi ốm nặng rồi mãi mãi ra đi, tôi ngồi bên ông để học gói bánh. Sau khi ông mất, tôi chính là người gói những chiếc bánh để đặt lên bàn thờ, đứng lặng nhìn hình ảnh của ông, cứ hằn sâu vào trong tim, cứ cào xé nỗi đau mất mát ra từng mảnh.

Ông tôi còn nấu ăn rất ngon nhé. Ông nấu món viên cá quả thì tuyệt vời lắm. Bây giờ tôi chỉ muốn nếm lại hương vị đó một lần nhưng chẳng bao giờ có cơ hội nữa. Cái nghèo khó khiến cho món ăn lúc đó trở nên vô giá, và chỉ có những dịp đặc biệt mới có thể nêm nếm được .

ke ve mot ki niem dang nho cua em

Ông sống một kiếp đời trong khổ cực và nghèo khó nhưng tình yêu thương của ông dành cho chúng tôi và của cả chúng tôi, của con cháu dành cho ông không bao giờ phai nhạt, không bao giờ ít đi, mỗi lần nhắc lại đều nước mắt lưng tròng và khó có thể diễn tả được . Tôi chỉ ước mình có thể lớn hơn, trưởng thành hơn lúc ấy, tôi có thể làm mọi thứ tôi có thể cho người ông đáng kính của tôi. Chỉ tiếc tôi chưa nhận thức được nỗi đau mất mát quá lớn như thế.Cuộc đời ông gắn với ruộng đồng, mất đi trở về với đất mẹ. Bây giờ tôi chỉ còn hai người bà, đều đã lớn tuổi, tôi lớn lên, đi làm càng ngày càng ít về nhà, đôi lúc chỉ chăm chăm kiếm tiền, vui chơi với bạn bè , tôi quên mất, thời gian ngày càng quý giá biết bao nhiêu. Đôi lúc ngồi lắng lại, hình ảnh của ông hiện ra, nhớ hai người bà ở quê, tôi lại đứng ra môt góc, tâm tĩnh lại. Ước gì tôi có nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của mình, ước gì tôi đừng vô tâm, ước gì tôi có nhiều hơn cơ hội để sửa đổi những lỗi lầm của mình.

Tôi vẫn thế, một kẻ yếu đuối và càng ngày càng khó kiềm chế cảm xúc của mình. Tôi xúc động và nước mắt vẫn dễ dàng rơi bất cứ lúc nào. Nếu ai đó nói càng lớn lên càng mạnh mẽ là sai, lớn lên chỉ càng dễ yếu lòng, càng cảm nhận nỗi đau một cách sâu sắc hơn, chỉ là che giấu cảm xúc của mình một cách tốt hơn mà thôi.

Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em | Văn Mẫu THPT
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

Phân tích bài thơ Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Phân Tích Bài Thơ Nhàn Của Tác Giả Nguyễn Bỉnh Khiêm

Đề bài: Phân Tích Bài Thơ Nhàn Của Tác Giả Nguyễn Bỉnh Khiêm BÀI LÀM …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *