Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / cảm nhận về tình đồng chí, đồng đội trong bài thơ đồng chí của chính hữu

cảm nhận về tình đồng chí, đồng đội trong bài thơ đồng chí của chính hữu

(Soạn văn lớp 9): Em hãy cảm nhận về tình đồng chí, đồng đội trong bài thơ đồng chí của chính hữu

Đề bài: cảm nhận về tình đồng chí, đồng đội trong bài thơ đồng chí của chính hữu

BÀI LÀM

Nhà thơ Chính Hữu được trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Pháp. Thơ của ông chân thực và gần gũi với độc giả. Bài thơ “Đồng chí” được sáng tác năm 1948, đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình đồng chí, đồng đội trong kháng chiến.

Tình đồng chí, đồng đội được gợi lên qua cùng hoàn cảnh xuất thân, cùng lý tưởng chiến đấu:

Loading...

“Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Tôi với anh đôi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau”

Những người lính, họ cõ xuất thân từ những miền quê khác nhau, nhưng cùng hoàn cảnh khó khăn, thiếu thôn. “Nước mặn đồng chua”, và “đất cày lên sỏi đá” gợi ra hoàn cảnh xuất thân của những người lính rất khó khăn, thiếu thốn. Và có hay chăng, chính từ sự đồng cảm, đồng cảnh ngộ ấy, mà người lính đã có duyên gặp gỡ nhau, để trở thành những người lính gắn bó. Từ “đôi người xa lạ”, họ đã gặp nhau bởi cùng chung chí hướng đánh giặc cứu nước. Để rồi tính cảm gắn bó của những người đồng đội đã được gọi tên:

“Súng bên súng, đầu sát bên đầy

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!”

Tình cảm đồng chí, đồng đội đã nảy sinh khi những người lính gặp nhau. Tình cảm ấy được thể hiện rõ qua sự gắn bó keo sơn, “súng bên súng, đầu sát bên đầu”. Họ gặp nhau từ “xa lạ”, trở thành thân quen, sẻ chia khó khăn của cuộc kháng chiến ‘đêm rét chung chăn”. Và hai từ “Đồng chí” được tách riêng ra hẳn một dòng, như một tiếng gọi thân thương, một tiếng lòng chân thành, khi những người lính đã trở thành gắn bó keo sơn.

Tình đồng chí đồng đội thể hiện qua trách nhiệm lên đường với một lý tưởng rõ ràng:

 “Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”

Hình ảnh những người lính cùng chung lý tưởng, với quyết tâm lên đường ra trận trong tâm thế vững vàng, quyết đoán. Họ để lại đằng sau gia đình, quê hương, “mặc kệ” mà đi. “Mặc kệ” ở đây không phải là sự rũ bỏ vô trách nhiệm, mà là một tâm thế lên đường vững vàng. Từ tâm thế đó, những người lính đã gặp nhau, gửi lại tình yêu thương gia đình, họ gặp nhau, và tình đồng chí, đồng đội giúp họ vượt qua mọi khó khăn, thiếu thốn:

“Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”

Tình đồng chí đồng đội thể hiện chân thực và rõ nét chân qua những gắn bó keo sơn, chia ngọt sẻ bùi của những người lính. Những khắc nghiệt, khó khăn của hiện thực kháng chiến được gợi ra: những cơn sốt rét rừng làm “vầng trán ướt mồ hôi”, rồi quần ‘vài mảnh vá”, áo “rách vai”, “chân không giày”. Nhưng, hiện thực khắc nghiệt không làm phai nhạt đi ý chí chiến đấu của người lính, không làm lay chuyển được tình cảm đồng đội gắn bó vững bền. Sự sẻ chia, đùm bọc của những người lính cụ Hồ đã giúp tất cả vượt qua được mọi khó khăn. Hình ảnh “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” nhu đặc tả được sự đồng cảm, yêu thương, gắn bó khăng khít giữa những người lính với nhau. Họ nắm tay nhau, truyền cho nhau hơi ấm, truyền cho nhau tình đồng chí yêu thương đùm bọc. Đó chính là sức mạnh để họ vượt qua mọi khó khăn, thiếu thốn trong cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc.

Tình cảm đồng chí, đồng đội còn được thể hiện qua tinh thần lãng mạn, vượt lên hiện thực khó khăn để có ý chí, lạc quan trong chiến đấu:

“Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo”

Hoàn cảnh khắc nghiệt của tự nhiên được gợi lên “rừng hoang sương muối”. Nhưng, hiện thực khắc nghiệt ấy không làm vơi đi sự đồng cảm, ý chí chiến đấu của những người lính với nhau. Những người lính vẫn “đứng cạnh bên nhau”, vẫn sát cánh cùng nhau qua những canh gác, trong một tư thế chủ động và sẵn sàng chiến đấu. Hình ảnh “đầu súng trăng treo” vừa hiện thực vừa lãng mạn, một cái đại diện cho chiến tranh, hiện thực; một cái lại đại diện cho hòa bình, lãng mạn. Người lính, dù trong hoàn cảnh nào, vẫn cùng nhau vượt qua mọi khó khăn gian khổ, vẫn đồng hành cùng nhau trên con đường thực hiện lý tưởng cách mạng, vẫn cùng nhau có những phút giây thả hồn theo những vẻ đẹp lãng mạn của thiên nhiên.

Nhà thơ Chính Hữu đã sử dụng những hình ảnh thơ chân thực, ngôn từ giản dị, gợi cho người đọc trân trọng tình cảm đồng chí đồng đội gắn bó trong cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc. Đó chính là phẩm chất, lý tưởng của người lính bộ đội cụ Hồ luôn đáng quý, đáng trân trọng.

 

cảm nhận về tình đồng chí, đồng đội trong bài thơ đồng chí của chính hữu
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

cảm nhận về đoạn trích cảnh ngày xuân của nguyễn du

(Soạn văn lớp 9): Em hãy cảm nhận về đoạn trích cảnh ngày xuân của …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *