Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / cảm nhận về bài thơ ánh trăng của nguyễn duy

cảm nhận về bài thơ ánh trăng của nguyễn duy

(Soạn văn lớp 9): Em hãy cảm nhận về bài thơ ánh trăng của nguyễn duy

Đề bài: cảm nhận về bài thơ ánh trăng của nguyễn duy

BÀI LÀM

Bài thơ “Ánh trăng” của nhà thơ Nguyễn Duy được sáng tác vào năm 1978 tại TP Hồ Chí Minh. Đây là một bài thơ mang giọng điệu tâm tình tự nhiên, gợi cho người đọc biết bao cảm xúc và bài học sâu sắc. Với việc sử dụng hình ảnh biểu cảm, bài thơ là một lời nhắc nhở về những năm tháng gian lao đã qua của cuộc đời người lính, mang đến bài học sâu sắc về lối sống ân tình, thủy chung.

Mở đầu bài thơ, tác giả gợi ra quá khứ với những kỉ niệm khó quên:

Loading...

“hồi nhỏ sống với đồng

cái vầng trăng tình nghĩa”

Một quá khứ trần trụi, tự nhiên được tác giả gợi ra với những kỉ niệm ngày xưa bé. Đó là hình ảnh: đồng, sông, bể, vầng trăng… những hình ảnh ấy vừa gần gũi, vừa bình dị, vừa chan hòa với con người. Con người được được sinh ra chính từ những điều giản đơn như thế, đó là kí ức tuổi thơ, là cả một trời thương nhớ. Đặc biệt là trong kháng chiến, khi trở thành một người lính thực sự, vầng trăng vẫn là người bạn đồng hành cùng người lính trên mọi nẻo đường. “vầng trăng” ấy, có thể là người bạn tâm giao trên mỗi chặng đường hành quân, có thể là người bạn tri kỉ trong những lần gác đêm.Và khi ấy, hình ảnh “vầng trăng” được coi là “tri kỉ”. Tri kỉ được hiểu là một người bạn chân thành gắn bó, cùng ta trải qua khắp những vui vẻ, buồn rầu, khó khăn của đường đời, một sự gắn bó chặt chẽ không bao giờ tách rời được.

Cuộc sống tuổi ấu thơ ấy được tác giả tái hiện lại chân thực, gần gũi, thực sự gợi cho người ra cảm giác yên bình mà lắng lòng lại. Những kí ức ấy gợi về cả một bầu trời vô tư, những từ ngữ được tác giả sử dụng “Trần trụi”, “hồn nhiên” gợi lên một sự vô tư, vô lo vô nghĩ. Và những hình ảnh gắn bó giản dị của tuổi ấu thơ, đặc biệt là hình ảnh “vầng trăng” tưởng chừng như nhân vật trữ tình sẽ không bao giờ quên được, là người bạn tri kỉ đến suốt đời.

Tuy nhiên, khi thời thế thay đổi, hoàn cảnh sống thay đổi thì con người lại vô tình quên đi người bạn tâm giao năm nào:

“từ hồi về thành phố

như người dưng qua đường”

Khi chiến tranh kết thúc, hòa bình được lập lại, cuộc sống của người kính năm xưa đã được đổi thay, đầy đủ và tiện nghi hơn nhiều. Lối sống hiện đại, đầy đủ về mặt vật chất luôn hiện hữu xung quanh. Nào là “ánh điện”, “cửa gương”, ‘phòng buyn-đinh”…tất cả gợi lên cuộc sống đủ đầy vật chất. Và, người bạn tri kỉ thủa xưa là “vầng trăng” giờ như trở thành người xa lạ, “người dưng qua đường”, không nhớ mong, không hỏi han, không gặp gỡ. Thật đáng buồn cho những kí ức gắn bó đã qua trong miền quá khứ, nhân vật trữ tình đã vô tình quên đi người bạn thủy chung, gắn bó năm nào.

Một tình huống trớ trêu đã xảy ra, khiến nhân vật trữ tình không lường trước được, và rồi, đã có một cuộc gặp mặt bất ngờ:

‘thình lình đèn điện tắt

đột ngột vầng trăng tròn”

từ “thình lình” gợi ra một hoàn cảnh không ai ngờ tới: ánh sáng đèn điện mất đi. Và theo phản xạ tự nhiên, con người ta phải tìm đến nơi có ánh sáng. Và cuộc hội ngộ không ngờ “đột ngột vầng trăng tròn”. Mặt đối mặt, biết bao kỉ niệm tràn về trong tâm thức của nhân vật trữ tình:

“Ngửa mặt lên nhìn mặt

như là sông là rừng”

Mặt đối mặt như vậy, nhân vật trữ tình vần thấy vầng trăng tròn trịa như ngày nào. Một loạt các kỉ niệm ùa về, nào là đồng, bể, là sông, là rừng…Tấc cả các kỉ niệm gắn bó với quá khứ cứ dội về, là cho đôi mắt nhân vật trữ tình cảm thấy ‘rưng rưng”. Đó là sự rưng rưng vì hổ thẹn, vì áy náy, vì hối hận, bởi lẽ nhân vật nhận ra mình đã quá vô tâm với quá khứ, mình đã vô tình lãng quên đi những kỉ niệm về những ngày tháng còn khó khăn, quên đi biết bao những gắn bó keo sơn ngày nào.

Hình ảnh quá khứ vẫn vẹn nguyên, tình nghĩa qua hình ảnh vầng trăng”

“trăng cứ tròn vành vạnh

đủ cho ta giật mình”

Hình ảnh “trăng tròn vành vạnh” chính là nói đến sự vẹn nguyên, nghĩa tình của quá khứ. Con người thì vô tình, nhưng quá khứ vẫn thủy chung, nguyên vẹn như ánh trăng kia, chỉ có con người là lãng quên thôi. Câu thơ ‘ánh trăng im phăng phắc mang nhiều ý nghĩa. Cái im phăng phắc, như một lời cảnh tỉnh, như một sự nghiêm khắc đối với sự lãng quên của con người. Và cái “giật mình” chính là sự thức tỉnh, nhận ra cái sai của nhân vật. Hình ảnh “vầng trăng” và “ánh trăng” đã đưa đến cho con người một bài học về lối sống thủy chung, tình nghĩa, con người ta khi sống phải biết “uống nước nhớ nguồn”.

Với giọng điệu tâm tình tự nhiên, nhà thơ Nguyễn Duy đã mang đến cho bạn đọc một bài thơ ngắn gọn mà đầy ý nghĩa. Đó là một bài học sâu sắc cho con người cần có thái độ sống thủy chung cùng quá khứ.

cảm nhận về bài thơ ánh trăng của nguyễn duy
5 (100%) 1 vote
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du

(Soạn văn lớp 9): Em hãy soạn bài cảnh ngày xuân của nguyễn du Đề …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *