Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / cảm nhận bài thơ tràng giang của huy cận

cảm nhận bài thơ tràng giang của huy cận

 (Soạn văn lớp 11): Em hãy cảm nhận cảm nhận bài thơ tràng giang của huy cận

Đề bài: Em hãy cảm nhận bài thơ tràng giang của huy cận (Ngữ văn lớp 11)

BÀI LÀM

Huy Cận được biết đến là một trong những tác giả xuất sắc của phong trào Thơ mới.Thơ của ông hàm súc và mang chất suy tưởng cao. Bài thơ ‘Tràng giang” là một trong những bài thơ tiêu biểu của Huy Cận, được viết vào mùa thu năm 1939. Tác phẩm thể hiện được sâu sắc nỗi buồn cô đơn trước vũ trụ rộng lớn, đồng thời thể hiện nỗi sầu nhân thế, niềm khát khao hòa nhập với cuộc đời và tình cảm thầm kín của tác giả đối với quê hương, đất nước.

Mở đầu bài thơ, một không gian rộng lớn được mở ra. Từng đợt sóng nhỏ nhưng cứ gối lên nhau, như một quy luật bất biến, như một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Sóng chỉ ‘gợn”, gợi ra những chuyển động nhỏ, nhưng lại mang đến cho con người tâm trạng “buồn điệp điệp”. Hình ảnh quen thuộc trong thơ ca là con thuyền cũng được gợi nhắc, đang luân chuyển theo quy luật của dòng chảy. Tuy nhiên, sự đối lập trong chuyển động ấy lại được tái hiện “thuyền về >< nước lại”. Đáng lẽ ra, thuyền và nước vốn đi liền với nhau, hỗ trợ cho nhau, nhưng ở đây, chúng lại có chuyển động trái ngược nhau, nghe sao đầy trắc trở và xót xa. Nỗi “sầu trăm ngả” như gợi ra một khoảng buồn vô định, nỗi sầu không có tận cùng mà cứ da diết. Đặc biệt, hình ảnh cành củi khô lạc giữa dòng nước mới gợi cho ta nhiều cảm xúc. Hình ảnh ấy gợi lên sự lẻ loi, đơn độc, bơ vơ, chênh vênh, như một cuộc đời mà lại lạc lõng giữa dòng đời.

Loading...

Ở khổ thơ thứ 2, có hay chăng vì sự lạc lõng, đơn độc mà nhân vật trữ tình đã có sự kiếm tìm đến những cầu nối với cuộc đời? Nhưng không, không gian cảnh vật được mở ra vẫn mang đượm nỗi buồn, sầu:

“Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu”

Một khung cảnh tiêu điều, lặng lẽ lại được tác giả gợi ra. Con người đứng trước khung cảnh đó, lại cảm thấu hơn sự lẻ loi, cô đơn và rợn ngơp. Nỗi buồn vì thế lại như chồng chồng nối tiếp lên nhau, gối lên nhau mà bủa vây lấy con người. Âm thanh xa xôi, có mà như không của tiếng chợ chiều vang vọng xa xa, không biết thực hay hư, câu hỏi “Đâu” của nhân vật trữ tình, như sự khao khát, mong ngóng, hay chính là sự hy vọng, hy vọng có sự xuất hiện của cuộc sống con người. Nhưng, sự chuyển động của thời gian lại nhanh chóng “nắng xuống, trời lên” nhưu tạo nên sự mở rộng cả về không gian. Cả không gian như mang gam màu trầm lắng.

Nhà thơ lại tiếp tục nhìn về dòng sông, nhìn khung cảnh xung quanh như để gợi nhắc, hay để tìm kiếm chút gì đó quen thuộc cho tâm hồn:

“Bèo dạt về đâu hàng nối hàng

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu”

Sự chuyển động của sự vật dường như đã có những biến chuyển mạnh mẽ hơn. Nhưng đó cũng chỉ là biến chuyển của những cánh bèo- một sự vật mà từ lâu nhắc đến ta chỉ nhớ đến sự trôi dạt vô định. Thiên nhiên nối tiếp thiên nhiên, vô tận, dường như không thể bắt gặp được bóng dáng hay sự xuất hiện của sự sống con người. Những sự vật gợi ra sự kết nối giữa con người với con người như “cầu, “đò”, khi tác giả tìm kiếm đều không có. Tất cả đều không có sự giao hòa hay nối kết. Và tác giả lại trở về với chiều dài và chiều rộng của không gian ‘lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng”.

Khổ thơ cuối của bài thơ, nét đẹp cổ điển và hiện đại vừa có sự kết hợp nhuần nhuyễn lại có sự sáng tạo độc đáo:

“Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

 

Từng đùn mây trắng cứ nối tiếp nhau, như những ngọn núi bạc. Vậy là một khoảng không rộng lớn lại được vẽ ra, lại gợi cho con người ta cảm giác cô đơn trước không gian rộng lớn. Cánh chim chiều cũng như sa vào những vệt nắng chiều cuối cùng. Đó là những hình quen thuộc của quê hương đất nước. Và nỗi nhớ nhà từ đó lại dâng lên, bủa vây lấy tâm trạng của nhân vật trữ tình. Nỗi cô đơn ngay cả khi đứng trên quê hương, qua đó thể hiện tâm sự thầm kín của tác giả: quê hương đã không còn, bởi đang bị đô hộ của thực dân. Do vậy, câu thơ cuối chính là nỗi lòng xót xa của tác giả trước cảnh mất nước.

Bài thơ “Tràng giang” được nhận xét vừa mang nét cổ điển vừa mang nét hiện đại. Qua đó, tác giả Huy Cận đã thể hiện được nỗi sầu của một cái tôi cô đơn trước cuộc đời rộng lớn, đó còn thấm đượm tình người, tính đời, thể hiện lòng yêu nước thầm kín và vô cùng thiết tha.

cảm nhận bài thơ tràng giang của huy cận
Rate this post
Please follow and like us:
Loading...

Check Also

phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh

 (Soạn văn lớp 11): phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh Đề …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *